Vớ va vớ vẩn.

Tuesday, 23. November, 04:44

Đầu ngón tay chạm vào nút thang máy, uể oải sáng mũi tên đi xuống. Tự nhiên thấy trong lòng trống rỗng. Quay quắt nhớ những điều cũ kĩ. Mùi cafe chẳng hạn. Hay là những nói cười một ngày nhiều gió. Giấc mơ về một nơi xa xôi nào đó không phải nơi này. Muốn ở một mình thôi. Những ngày này cảm giác một mình khiến mình thấy an toàn. Không va chạm. Không lo lảng tránh những điều tai không muốn nghe, mắt không muốn thấy. 

 

Mấy hôm nay tâm trạng không được tốt. Cãi nhau với Dương và với mẹ trong khi công việc và bài vở vẫn ngập đầu. Cảm giác mệt mỏi thảng hoặc ứa ra thành nước mắt. Nhìn thấy nhiều đổi thay khiến mình buồn bã, mí mắt bất giác cụp xuống, ánh mắt tìm sang một hướng khác. Mặc dù biết có những điều nên là như thế, phải là như thế, nhưng vẫn không thể nào nhìn vào rồi nở một nụ cười nhẹ nhõm được. Cuối cùng chỉ biết lôi quá khứ ra vừa dằn vặt, vừa xoa dịu bản thân bằng cái cảm giác dịu dàng cũ kĩ. Bấu víu vào những điều không còn có thật.

Hôm nay Hà Nội mưa những giọt mưa đầu tiên sau rất nhiều ngay hanh gió. Bỗng nhiên vang lên trong đầu câu nói: “Đừng để tràn mưa trong mắt em”, không nhớ là đã nghe ở đâu. Ngồi trong phòng yên lặng sửa slide thuyết trình, nghe tiếng mưa chạm nhè nhẹ lên mái tôn, nghĩ mình đang mơ smile. Chắc hẳn một đợt lạnh nữa lại theo mưa về. Mình vẫn nhớ những ngày này năm trước, chiều chiều ngồi ở phòng làm việc của chị, nhìn qua cửa sổ thấy sông Hồng cạn nước, chỉ trơ lại những bãi cát dài. Nếu mở cửa sổ, gió sẽ tràn vào làm cóng mũi và tóc bay rối mù. Sau mỗi buổi chiều đã mệt nhoài với ảnh ọt và những ý tưởng marketing, chị sẽ khoác áo jacket rất dày, trang điểm nhẹ nhàng để ra ngoài. Hai chị em sẽ đi uống cafe, hoặc ăn bánh xèo Hàng Bồ nóng hổi ngon chưa từng thấy. Thấy nhớ chị quá. smile

Và một chị nữa. Chị Thảo. Tuần sau Thảo ra Hà Nội theo Seminar của PACE tổ chức. Mình đăng kí với chị Cao Phương làm supporter mục đích chính để gặp Thảo cho dễ. Nhưng không biết có được không smile Hội thảo của bác Michael Porter cơ mà. Chỉ có một ngày rưỡi bận bịu ở đây, rồi Thảo hâm lại chẳng đi được đâu, mà cũng chẳng hiểu hai chị em có thể gặp được nhau không, hẹn hò đã không biết bao lần. Chỉ dặn chị mang thêm khăn và áo khoác, thời tiết Hà Nội và cường độ làm việc sẽ làm chị ốm mất nếu không giữ gìn. Thảo mạnh mẽ lắm, nhưng lúc nào cũng khiến người khác muốn che chở vì luôn mang trên vai quá nhiều những ngổn ngang. Mình luôn nhớ, Thảo thường cảm thấy cô đơn mỗi dịp gần Giáng sinh thế này, vì chị là người theo đạo, lại sống xa nhà. Muốn tặng Thảo một món quà Giáng sinh sớm, thứ gì đó chị có thể mang theo và cảm thấy ấm áp, giống như tình cảm của hai chị em 4 năm qua. smile

Mai sẽ lại là một ngày dài. Mình phải cố lên smile. Nốt tuần này sẽ thanh toán nhanh gọn 2 môn cuối kì. Kết quả mong sẽ khả quan. Dù có điều gì thay đổi, mục tiêu vẫn là mục tiêu smile. Mình sống cho mình cơ mà smile.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s