Month: December 2010

Protected: :))

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Advertisements

How stupid I am…

Nguyên văn Chung bé là thế này.

Nội dung blog:

1. Chửi leader sao delegate kiểu j mà mem ntn

2. Chửi com sao mày ngu quá ko giám sát

me: damnnnnnnnnn

Chung: no la negative side cua blog nang doo

me: ta ko có ý đó

Chung: ^^

positive la

me: damn it

:((

chàng làm ta khóc rồi này :((

Chung: 1 tinh than vi @ va responsible

:D

me: blog ta viết từ lâu nhưng có bao h public đâu

chả hiểu sao post ta viết lúc 5h sáng

khoảng 10 tiếng sau nó lại nhảy lên fb

Chung: thi menh co them wan tam dauu, doc thay thuong va kham phuc thoai
^^
Post lên đây để mà nhớ! Cái tội hay lảm nhảm!

Chán quá chán quá chán quá.. :(((((((((( Bao giờ mới hết chán.

Viết 1 nghìn tỷ cái entry thì ko sao, đến đúng cái entry đó thì chẳng hiểu vì điều kì diệu nào lại được link sang tận FB.

Viết từ 5h sáng. Vì sao 3h chiều hôm sau nó mới update??

Ai bảo mình đi làm cái giờ đấy ko biết. Ai bảo làm đến tận 10h ko biết. Điên mất :(((((((((((((((((((((((((((((

Về nhà nhìn thấy wall post chết đứng người. Nhìn thấy Chung cmt ở dưới chết tập 2 =)). Del post, vào xem site stats –> 42 pageviews (gấp 40 lần thường ngày), chết tập 3 =)).

Huhu life loves playing games với mình mà :((((((((((((((((( Công nghệ đôi khi cũng thật đáng ghét!!!!!!!!!!!!! Mình ghét công nghệ!!!!!!!!!!!!!!!!

Mong là mọi ng ko nghĩ j cả (vì thật sự mình cũng ko có ý gì, chỉ ghi lại để oánh dấu là nó đã xong thôi mà :(). Chung bé bảo mọi ng chẳng nghĩ negative đâu nhưng mình vẫn ghét mình quá đi!!!!!!!!!!!!!! :((((((((((((((((((((((( Có một tý tẹo cũng than thở :((((((((((((((((

Mình tệ lắm tệ lắm tệ lắm ý :((

Cầm điện thoại gọi cho Rei. Khóc. Nc với Chung bé. Khóc. Rei gọi lại. Khóc. Chỉ cần nghĩ đến là thấy mình ngu xuẩn và tệ kinh khủng…

Muốn đập đầu vào tường chết quá :((.

Mission Completed =)

Wiki done :). Cảm thấy cực kì nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng xong cái đống dở hơi đấy. Thôi hãy tự mình cảm thấy may mắn và tự hào đi, vì sau nhiều tuần liền một thân một mình ru rú ở nhà với đống materials gấp khoảng 5 lần các team khác, một con low tech ko có gì trong tay ngoài google, lịch thi dày đặc, chuyện gia đình và tình cảm ko yên ổn, thì đến giờ mình vẫn còn ngồi đây. Mình vẫn còn mạnh mẽ và kiên nhẫn chán. Ngay cả đến lúc đã rũ cả người ra rồi, vẫn còn tỉnh táo type từng chữ bảo anh chuyển files để mình up hộ, ngay cả lúc anh hỏi có thi cử j ko đấy, mình vẫn tỉnh táo nói ko sao, rằng sẽ tiện hơn nếu mình tự up và tự add link @@ Thật điên rồ @@. Nhưng ko sao hết :). Thiệt hại chắc chỉ là những lần ngồi rơi nước mắt vì mệt và tủi thân thôi. Thế thôi :). Mình chưa phát điên là may =). Hèm hèm.

Ngày xưa nhìn mình béo nhỉ. Xong wiki rồi sẽ cố gắng đi ngủ đúng giờ :).

Bạn sẽ biết mình thực sự cô đơn và vô hình đến mức nào, nếu đến 12h đêm ngày thứ 7, điện thoại di động của bạn vẫn đầy ắp pin, cũng có nghĩa là cả một ngày cuối tuần, không có ai đủ quan tâm, hoặc rảnh rỗi, để gọi điện, thậm chí nhắn tin cho bạn.

Đêm nay điện thoại của tôi vẫn đầy ắp pin. Nhưng tôi có thể vô hình, chứ không cô đơn. Tôi có những người bạn của riêng mình, thuốc lá, nước quả, một thư viện âm nhạc, và những bộ phim.

(Nick D.)

Dạo này cảm xúc đều đặn và quen thuộc quá. Nỗi cô đơn cũng quen thuộc nên chẳng nhận ra, hoặc là chẳng muốn nhận ra nữa, mặc dù biết nó vẫn len lỏi đâu đó, nhưng biết cách khỏa lấp đi bằng những suy nghĩ triền miên về bài vở và công việc. Điều đó tốt cho trái tim. Nhớ hôm trước ngồi cạnh Mộng Hường trong quán chè, khoác tay nó ủ ấm, rồi thủ thỉ hỏi chuyện tàu xe, lên kế hoạch cho một chuyến đi xa chỉ có một mình. Muốn thử cái cảm giác một mình ở một nơi xa lạ, không có điều gì ràng buộc. Thênh thang.

 

Vì sao dạo này hay đọc tạp văn của Nick D….

… để lúc thì khóc lóc lúc thì cười sằng sặc lúc nửa đêm =))

Nick needs love. So he’s looking for a lover. He’s got a type. Very simple.

That person should be beautiful, or at least cute enough to look at and smile.

That person should have a brain, a smart one. Someone that could hold a proper conversation. With a good sense of humor.

That person should be good in bed. Definitely.

That person should know how to dress. A good sense of humor and appreciation for nice clothes is very important.

That person should have good social skills. Communication is extremely important these days.

Some special talents is preferable.

That person should appreciate Nick’s circle of friends, but also should enjoy a night in sometimes with just nice music and a dinner for two cooked by Nick.

Ah, music. That person should appreciate Nick’s music, which is everything, literally.

Sensitivity, sensibility, flexibility. Very important qualities.

Also, that person must speak very good English. Another language, like French, or Korean, is appreciated.

That person should smoke. And drink.

See, Nick’s got a broad taste. Easy easy.

In fact, he just realizes that he’s been describing himself. No wonder why he’s been alone his whole life, ’cause nobody could match.

DUH.

“Một mình thì không cô đơn, nhớ một người nên mới cô đơn”

“… Dù hai con người có rất nhiều điểm chung, vẫn có thể có hai cuộc sống rất khác nhau, với những mối quan tâm khác nhau. Mình đã từng thử quăng mình vào cuộc sống của em, thế giới của em, làm việc cùng chỗ với em, đi chơi với những người bạn của em, làm những việc em làm, và không làm những việc em không làm. Chỉ để nhận ra, dù mình có cố gắng đến mấy, thế giới của em vẫn là thế giới của em, và mình không nên không phải chen chân trong đó. Mình có một thế giới khác, với mình là tự do hơn, gần gũi với những con người mà theo em là “shallow” hơn, và vui những niềm vui đôi khi em không hiểu nổi. Mình không bắt em hiểu được, mà thực ra em cũng chẳng cần hiểu làm gì. Vì em vẫn sống rất tốt trong thế giới của em mà. Chỉ có điều, mình nhớ em nhiều lắm.”

“Mình không phải là không nhớ em đâu nhé. Phải nói thế ngay từ đầu, vì tính em rất là hay tủi thân, lúc nào cũng trách mình như thể chẳng còn quan tâm em như trước. Em vẫn vậy, như một con ốc bướng bỉnh, lúc nào cũng rút sâu vào cái vỏ tưởng như là an toàn của riêng mình. Em có lẽ sẽ mãi mãi như vậy, đầy những tự ti, mặc cảm, và những ưu phiền rất ư là con gái. Nhưng ngọt ngào và trìu mến thì cũng chẳng ai bằng em. Đi với em, là những lúc vô ưu, là những lúc mình như được “âu yếm tinh thần”. Thế nên mình cần em lắm lắm. Nhưng em cũng ngày càng bận rộn, không chỉ với gia đình, mà giờ là với công việc mới mà em ngày càng gắn bó. Em chẳng còn thời gian để dành cho mình. Mình nhớ em, mà không biết làm sao để giằng em ra được một lúc khỏi cái cuộc sống đầy quy củ rất nhịp nhàng của em. Em thì bắt mình phải chủ động gọi em, vẫn bởi cái mặc cảm của em. Nhưng gọi em làm gì khi chỉ nhận được lời từ chối. Nào, thế bây giờ em có chủ động gọi cho mình?”

(Nick D.)

Endorsement

From Chung be. When I asked him to write me an endorsement for my VP application form, I didnt expect that I would receive such nice words. I know I’m not that good. But I know I need to try my best :)

To remember <3

To whom it may concern,

Working with Ms. Pham Tran Thanh in Project Based on Exchange nearly one year, it is an honor for me to endorse her to apply to AIESEC Vice President of Project Management position, according the following reasons:

1. LOGICAL THINKING: honestly, I didn’t see this characteristic much before I worked directly with her last summer. There were many times I had to answer reasons why we need to do this, or make me ask myself again why need to do this. She always ask me explain and after all, without her thinking, I can not lead both of projects right way, balance between Entrepreneurship’s style and Step Up’s style last summer.

2. CARING and SUPPORTIVE: those are what you definitely found when you connect with her. Moreover, let’s see how other members in Step up project behave with her. Personally, if I had a chance, I would like to become her member, to live and work with her in my AIESEC’s life.

3. PASSIONATE: if you don’t work with her directly, or member in Step Up project, it will be very hard to figure out, to see how workload she faces now, how hard she did try and keep forward AIESEC’s life each day until now. It is a magical thing. Wish that when becoming a leader, she can share this value for her members. With all the characteristics above, I believe SHE can be a good leader in the future to lead AIESEC Hanoi Project Based on Exchange to future success.