Month: January 2011

I think I’d better leave right now, before I fall any deeper…

I should not feel sad just because of a dream, should I? :) I do know every dream has a sad ending, as when I wake up, every color and melody vanishes, and I’m all alone… I shouldn’t keep this suspicious mind. Am I too cautious? Am I pretending not to see what I obviously see?

 

Advertisements

Tears…

I never mean to force you to do anything for me, you know…

I’m feeling guilty now, especially when I know how busy you are. I wish I could manage them well without taking any minute of your time.

I really wish I could…

If you love someone, let them know…

Về nhà. Bước chân xuống từ ô tô, thử hít thật sâu, cố gắng tìm cái mùi hơi nước ẩm ướt và lạnh ngắt như những ngày ở Khoang Xanh mà không thấy nữa. Hà Nội khô ráo và sạch tinh tươm. Nhận ra mình về nhà thật rồi… Quãng đường từ đầu ngõ vào đến nhà ngoằn ngoèo bé bằng tẹo. 10 rưỡi đêm lắng và yên ắng. Mở cửa bước vào nhà, cởi giầy, chạm chân xuống sàn đá hoa lạnh ngắt, tự dưng người rũ ra và nước mắt thì cứ thế chảy… Bị điên lắm ý… Lại nhớ cái cảm giác hẫng hụt chênh áp trong bóng tối khi bước xuống từ máy bay ngày mùa hè tháng 7. Thấy chuếnh choáng và thiếu vắng hơn bao giờ… Nếu như Ignite khiến mình nhận ra những gì khác biệt không trộn lẫn của AIESEC, thì NLDC kéo mình về với những điều thân thuộc đầy tin tưởng và yêu thương…

Khoảng thời gian trước và trong NLDC là những ngày dài dìm bản thân trong 1 đống những hỗn độn, cuộn tròn ôm những suy nghĩ u ám vào lòng. Mọi thứ cứ như ghim chặt trong đầu, ở giữa những nói cười trộn rộn vậy mà ko thấy mình tươi tắn lên được. Cũng là điều tự nhiên thôi, đứng giữa ngã 3 đường, ai mà chẳng băn khoăn. Xin lỗi OC vì mình đã ko tham gia 1 cái night party nào ngoài Mr and Miss. Có lần về phòng sớm ngay sau khi hết session chỉ để nằm khóc một mình trong phòng, vì sẽ chẳng sợ bị ai bắt gặp, rồi ngủ lúc nào ko biết… Đôi khi rất sợ cái kiểu ăn mày dĩ vãng của bản thân, khi nhìn vào bất kỳ góc nào của NLDC cũng thấy hiện lên những kỷ niệm, những gương mặt và nụ cười của những người mình sắp phải rời ra…

Muốn nói nhớ một nghìn tỷ lần…

Mình nhớ dãy phòng khách sạn nằm trong núi, giữa bảng lảng sương mù. Có những buổi sáng đứng dưới chân những bậc thang nhìn lên tầng 2, thấy con Hà Hồ đang ưỡn ẹo dựa vào lan can, nhìn xuống bằng ánh mắt kiêu hãnh lạnh lùng rất ra dáng hoa hậu =) lúc nào cũng làm mình bật cười. Nhớ cái dáng con Trang khi lề mề khi hớt hải, lúc nào cũng khoác cái túi nặng ơi là nặng toàn của nải của LC. Nhớ đêm trốn sang phòng 213 ngủ lang, nằm nghe “I’ll follow you into the dark” trong máy Châu rồi chìm vào cơn ngủ rất hiền, xung quanh vẫn nghe loáng thoáng tiếng Chi viên bi cười, tiếng con Trang mặt ngựa lục đục tìm đồ, tiếng Nguyễn Thế Kha thiên nga nói luyên thuyên gì đấy như vẫn thường vậy… Đó là đêm mình ngủ ngon nhất, yên ổn cực kì khi ở giữa những người mình yêu…

Nhớ dáng Chung bé lúc nào cũng lặng yên, mà mỗi lần nhìn thấy, mình chỉ muốn chạy ra xuýt xoa: “Lạnh quá lạnh quá” để được khoác chặt tay Chung bé. Ta nhớ chàng lắm, chàng của ngày xưa ý, lúc nào cũng cười và gọi ta: “Liễu liễu!”. Chàng biến đi đâu mất vây? Cả conf ta chẳng tìm thấy chàng đâu…

Khi attend session, party, punishment, khi mọi người dành nhau lấy sữa tươi… Mình nhớ Chung…

Nhớ mấy con dốc dài xung quanh khách sạn, những đoạn đường đi dạo cùng Thùy Anh. Mình nhớ lúc ngồi khóc cùng nó chỗ Công viên Khủng Long =) và cái dáng ngật ngưỡng của Đạt lúc chạy lên 2 bậc thang 1 bước để ôm lấy hai bà chị già, một gầy một béo và cố gắng bày trò để bọn mình cười. Cũng con đường ấy, ngày cuối cùng, mình nói chuyện với Skit về những băn khoăn hiện tại, nhận ra mình yêu project đến thế nào, và cần phải cố gắng nhiều thế nào suốt cả một quãng đường dài đang chờ trước mắt…

Mình nhớ những giọt nước đầu tiên lăn xuống hai gò má trong AN là những giọt nước mắt trên vai con Dây. Lúc nào cũng dễ dàng khóc cười với nó… Nhớ cái nắm tay của Thùy Anh rất ấm. Nhớ lúc ôm Phương, mắt nhòe nước. Bao nhiêu chuyện đã trải qua trong suốt 1 năm rưỡi bỗng hiển hiện rõ ràng trong giây phút ấy. Nhớ lúc ngồi trên ô tô về Hà Nội, Dây ôm mình nức nở: “Tao ko muốn đi đâu mày ơi”… Mắt mình cứ thế ứa nước… Có ai muốn rời bỏ một nơi mà nhìn đâu cũng thấy yêu thương tròn đầy đến thế này cơ chứ…

Có những người, đoạn đường đi cùng AIESEC đến bây giờ đã tới điểm nghỉ chân… Mình cũng đã viết trong Sugar cube cho Chung như vậy: “@ với anh có lẽ đến bây giờ là đủ. take time for yourself now”. Tháng 4, LCM sẽ có thêm nhiều gương mặt mới, và thiếu đi nhiều gương mặt đã thân quen trong suốt gần 2 năm trời. Sẽ không còn Chung cười nói, bày trò và deliver những sessions cực kỳ motivating để mình đừng từ xa nhìn và mỉm cười bình yên như thế nữa. Những khi bị down vì công việc, sẽ ko còn Phương béo để mà nhắn tin: “Ấy ngủ chưa?”, ko còn mụ Chi già để thi thoảng nhảy vào type một câu gọn lỏn lúc nửa đêm: “Chị có đấy ko? Em lại đang khóc nhè rồi”… Con Dây đi, ai sẽ là người liến láu nói chuyện bày trò nọ trò kia cho cả LC lăn ra cười, giống như những ngày đầu NLDC, ko có nó và Mộng Hường, ai cũng như thấy thiếu đi hẳn 1 phần của LC HN…

Nhưng có những điều mất đi không lấy lại được, và cũng có những điều không bao giờ mất đi. Mình luôn có niềm tin mạnh mẽ vào thứ tình yêu mình đã gây dựng với AIESEC và với những con người AIESEC, như Chung, như Phương, như mụ Chi hay con Dây lắm mồm. Đó là những điều mãi mãi không đổi thay… AIESEC là nơi bắt đầu cho những điều đẹp đẽ như thế. Đến khi đủ trọn vẹn tinh tươm có thể đứng một mình, yêu thương tự nhiên như thở, không cần một lý do nào để vin vào nữa… Mình tin rằng với ai cũng thế, mặc dù chỉ cần một chút mỗi ngày, người ta chỉ có thể yêu nhau nhiều hơn, yêu AIESEC nhiều hơn…

Sau NLDC, vẫn ôm trong lòng những băn khoăn, nhưng ít nhất bản thân mình tin vào con đường sắp tới, vào cái đích mình và mọi người có thể chạm tới được trong 1 năm sắp đến, vào những gì mình sẽ mãi giữ vẹn nguyên… Chung nói đúng, trải qua bao nhiêu điều, còn lại duy nhất là con người. Mọi việc sẽ ổn thỏa cả thôi, chỉ cần mình có nhau…

“Yêu em bao nhiêu cho vừa…”

Rồi mùa đông sẽ đi qua…

Đêm lắng quá, nghe thấy rõ ràng tiếng mưa chạm nhẹ lên mái tôn nhà hàng xóm và tiếng gió thổi lá cây bên ngoài ban công va khe khẽ vào nhau. Trời Hà Nội âm thầm mưa khi cả thành phố đang say ngủ. Nhớ đến câu chuyện về giọt mưa xuân thứ 5 chạm vào môi mình đọc ngày còn học lớp 6. Ai được 5 giọt mưa xuân chạm vào môi, người đó sẽ hạnh phúc. :) Bây giờ mới chỉ giữa mùa đông…

Here comes the rain again

Falling on my head like a memory…

Falling on my head like a new emotion

I want to walk in the open wind

I want to talk like lovers do…

Ngày đầu năm, chạy xe một mình trên cầu Long Biên, khoảng trời mang màu xám bạc. Gió thổi bụi mưa lạnh buốt hai gò má. Đoạn giữa cầu, mình chạy xe rất chậm, hướng mắt nhìn xuống bãi giữa sông hồng cạn nước, trơ lại lòng sông là những bãi cát dài. Thấy Hà Nội lặng yên dịu dàng trong cái rét ngọt ngào, cái rét đặc trưng không nhầm lẫn… Khởi đầu một năm mới vừa vặn và tinh tươm với nói cười và những cái ôm ấm bên cạnh những người mình yêu, vậy là đủ bình yên… <3

Ngày lạnh nhất kể từ đầu mùa đông nhiệt độ có khi xuống đến 11 độ c, đến cả những đầu ngón tay cũng tê tái không còn cảm giác. Rét mướt, lắng đọng và trầm buồn, nhưng những suy nghĩ u ám đã không còn làm mình chao đảo. Có đôi lần khẽ nhíu mày vì những bám đuổi dai dẳng không vừa ý, nhưng rồi mỉm cười thổi bay đi như thổi một cái lông mi, không đáp trả chao chát và ghê gớm nữa. Dành thời gian lẩn sâu vào trong hơi ấm của những yêu thương đang có, thấy lòng mình bình yên và trong trẻo như chưa từng quật quay với những chông chênh đã qua. Nhiều kỷ niệm kéo nhau về hiển hiện rõ ràng trong đầu óc như một thước phim quay chậm trong một ngày rét thấu. Kỉ niệm có những màu sắc dịu nhẹ, những thanh âm trong trẻo và tươi tắn. Kỉ niệm mềm và xốp như một lớp màng ấp áp bao bọc lấy mình giữa cái lạnh hiền hòa của Hà Nội… Cứ bình yên mà sống với những cảm xúc trong trẻo kỳ lạ này thôi.

Tầng 7 cửa sổ vẫn mở như những lần hâm dở leo lên cùng cô Mí, mặc dù ngoài trời lạnh đến đau nhói. Có phải vì tầng 7 này chẳng có công ty nào thuê  nữa, nên lạnh hay ấm cũng không ai để ý? Dựa lưng vào khung cửa sổ mở, hơi ấm trên từng đầu ngón tay bắt đầu tan ra khi gió thốc từng đợt vào gáy lạnh buốt. Cứ đứng dựa lưng như thế, nhìn vào khoảng không gian văn phòng bỏ trống, đèn đường phản chiếu lên cửa sổ thứ ánh sáng lung linh như một vầng hào quang. Muốn lại gần sưởi ấm trong lấp lánh ấy…

Nhưng cánh cửa kính khóa chặt.

Khi biết bản thân mình không thể phá khóa, lặng yên ngắm nhìn thôi cũng là một niềm hạnh phúc… Cứ bình yên mà sống với những cảm xúc giản đơn này thôi, đủ để tim lại rộn ràng cái niềm vui nho nhỏ như trẻ con, âm ỉ ủ ấm những ngày đông… Còn cần gì hơn nữa?

.

.

.

.

Có khi nào thứ ánh sáng ấy tan biến không?