Rồi mùa đông sẽ đi qua…

Đêm lắng quá, nghe thấy rõ ràng tiếng mưa chạm nhẹ lên mái tôn nhà hàng xóm và tiếng gió thổi lá cây bên ngoài ban công va khe khẽ vào nhau. Trời Hà Nội âm thầm mưa khi cả thành phố đang say ngủ. Nhớ đến câu chuyện về giọt mưa xuân thứ 5 chạm vào môi mình đọc ngày còn học lớp 6. Ai được 5 giọt mưa xuân chạm vào môi, người đó sẽ hạnh phúc. :) Bây giờ mới chỉ giữa mùa đông…

Here comes the rain again

Falling on my head like a memory…

Falling on my head like a new emotion

I want to walk in the open wind

I want to talk like lovers do…

Ngày đầu năm, chạy xe một mình trên cầu Long Biên, khoảng trời mang màu xám bạc. Gió thổi bụi mưa lạnh buốt hai gò má. Đoạn giữa cầu, mình chạy xe rất chậm, hướng mắt nhìn xuống bãi giữa sông hồng cạn nước, trơ lại lòng sông là những bãi cát dài. Thấy Hà Nội lặng yên dịu dàng trong cái rét ngọt ngào, cái rét đặc trưng không nhầm lẫn… Khởi đầu một năm mới vừa vặn và tinh tươm với nói cười và những cái ôm ấm bên cạnh những người mình yêu, vậy là đủ bình yên… <3

Ngày lạnh nhất kể từ đầu mùa đông nhiệt độ có khi xuống đến 11 độ c, đến cả những đầu ngón tay cũng tê tái không còn cảm giác. Rét mướt, lắng đọng và trầm buồn, nhưng những suy nghĩ u ám đã không còn làm mình chao đảo. Có đôi lần khẽ nhíu mày vì những bám đuổi dai dẳng không vừa ý, nhưng rồi mỉm cười thổi bay đi như thổi một cái lông mi, không đáp trả chao chát và ghê gớm nữa. Dành thời gian lẩn sâu vào trong hơi ấm của những yêu thương đang có, thấy lòng mình bình yên và trong trẻo như chưa từng quật quay với những chông chênh đã qua. Nhiều kỷ niệm kéo nhau về hiển hiện rõ ràng trong đầu óc như một thước phim quay chậm trong một ngày rét thấu. Kỉ niệm có những màu sắc dịu nhẹ, những thanh âm trong trẻo và tươi tắn. Kỉ niệm mềm và xốp như một lớp màng ấp áp bao bọc lấy mình giữa cái lạnh hiền hòa của Hà Nội… Cứ bình yên mà sống với những cảm xúc trong trẻo kỳ lạ này thôi.

Tầng 7 cửa sổ vẫn mở như những lần hâm dở leo lên cùng cô Mí, mặc dù ngoài trời lạnh đến đau nhói. Có phải vì tầng 7 này chẳng có công ty nào thuê  nữa, nên lạnh hay ấm cũng không ai để ý? Dựa lưng vào khung cửa sổ mở, hơi ấm trên từng đầu ngón tay bắt đầu tan ra khi gió thốc từng đợt vào gáy lạnh buốt. Cứ đứng dựa lưng như thế, nhìn vào khoảng không gian văn phòng bỏ trống, đèn đường phản chiếu lên cửa sổ thứ ánh sáng lung linh như một vầng hào quang. Muốn lại gần sưởi ấm trong lấp lánh ấy…

Nhưng cánh cửa kính khóa chặt.

Khi biết bản thân mình không thể phá khóa, lặng yên ngắm nhìn thôi cũng là một niềm hạnh phúc… Cứ bình yên mà sống với những cảm xúc giản đơn này thôi, đủ để tim lại rộn ràng cái niềm vui nho nhỏ như trẻ con, âm ỉ ủ ấm những ngày đông… Còn cần gì hơn nữa?

.

.

.

.

Có khi nào thứ ánh sáng ấy tan biến không?

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s