Day: May 23, 2011

Mưa rơi thành sợi…

Mưa to. Điện thoại hết pin và mình thì đói.

Thế là có hai đứa điên đi ăn ngô luộc xôi Yến giữa trời tối thui mưa tầm tã. Rồi đèo nhau về. Chân đất. Giữa trời mưa.

Hà Nội những ngày này mưa nhiều đến thân thuộc. Đang chạy xe trên đường bất chợt thấy mưa lắc rắc nhỏ hạt cũng không thấy phiền phức nữa, chỉ bật cười. Nếu mưa nhỏ sẽ không mặc áo mưa, chạy xe chầm chậm trên đường nhìn xung quanh mình mọi người hối hả, thấy rất buồn cười. Chỉ chịu dừng lại mua áo mưa khi thấy cánh tay mình dan dát vì những hạt mưa dày và nặng… Thấy mình bình yên giữa lòng Hà Nội dang dở chuyển mùa…

Khuya. Điện thoại bất chợt sáng đèn. Tin nhắn từ một lời hẹn vu vơ: “Ngủ chưa? Free for coffee tmr morning?”. Trả lời vắn tắt: “Occupied dear :)”. Những tin nhắn ngắn gọn nối tiếp nhau gợi cảm giác bình ổn không ràng buộc. Nhưng không thấy vui.

Nghe Stay và Bluebird. Đánh rơi 2 giọt nước mắt. Chỉ là em vẫn chưa thoát ra được khỏi bức tường vô hình em tạo ra cho bản thân. Hài hước đến mấy cũng không bằng anh. Chu đáo đến nhường nào cũng thua anh. Không ai giỏi bằng anh. Không ai khiến em có cảm giác yên ổn. Em càng ngày càng trôi xa khỏi những mối quan hệ xã hội thông thường ngoài AIESEC. Em sợ những gì tạm bợ. Em thấy mình không cần phải rơi vào một mối quan hệ ngắn ngủi nào nữa đâu…

Well it’s good to hear your voice
I hope your doing fine
And if you ever wonder,
I’m lonely here tonight
Lost here in this moment and time keeps slipping by
And if I could have just one wish
I’d have you by my side

And I love you more than I did before
And if today I don’t see your face
Nothing’s changed, no one can take your place
It gets harder everyday

Advertisements