Month: July 2011

Protected: Loveliness.

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Advertisements

“Một sớm mai đứng bên trời…”

Em đã không còn lẩm nhẩm hát: “If you say: Be alright, I’m gonna trust you” mỗi khi em thấy bản thân mình mệt mỏi nữa rồi. Em cũng đã quên thói quen soạn tin nhắn để gửi cho anh trước mỗi dịp đặc biệt, như khi có meeting hay event quan trọng, chỉ để cảm thấy an tâm khi anh chúc em may mắn nữa. Đôi khi cả tuần em chỉ nghĩ đến anh 1 lần hoặc thậm chí ít hơn. Hay khi ở gần anh, cảm giác yên ổn xưa cũ cũng đã nhạt nhòa lắm, em không còn thấy rõ nữa.

Em không còn nghĩ đến anh đầu tiên sau mỗi thành công hay thất bại. Em cũng không còn vin vào anh để tìm lại cảm hứng cho mọi việc em làm. Em không còn cười khi nhìn thấy anh từ xa. Em cũng không còn dựa dẫm và kiếm tìm thứ ánh sáng từ trong tim nữa.

Với em bây giờ, anh không còn là nhiều thứ anh đã từng.

Hoặc là em trở nên mạnh mẽ hơn mỗi ngày. Hoặc là em quá bận rộn. Hoặc là em hài lòng nuông chiều bản thân giữa những yêu thương tưởng như đủ đầy của những người xung quanh.

Những ngày tháng 7, điện thoại của em luôn để repeat bài hát ấy. Bài hát em đã nghe suốt những ngày mưa của một năm về trước. “Baby, run, cut a path across a blue sky.” Em vẫn nhớ như in cái cảm giác chờ đợi suốt 2 mấy ngày dài. Vẫn nhớ em chạy xe như lao đi trong màn mưa và thấy tim mình nhẹ bẫng khi nhìn thấy anh bước lên từ cầu thang. Khung ảnh nhỏ, card visit và đồng tiền xu dập nổi hình cây cầu Bosphorus vẫn nằm gọn gàng trong ví của em. Nhưng anh thì không còn ở đó nữa :)

Hôm nay, em bật khóc trước suy nghĩ anh sẽ đi xa, rất sớm thôi. Chỉ là một chút hẫng hụt, giống như khi tâm trí bỗng nhiên được gợi lại điều gì đó cũ kĩ từ lâu lắm, điều người ta tưởng chừng đã hoàn toàn quên mất. Em đã nghĩ em sẽ phải chuẩn bị tinh thần rất lâu cho điều này. Vậy mà không phải. Tất cả những nỗi niềm đó đã không còn làm phiền tâm trí em nữa.

Nghĩ đến anh, một niềm trìu mến dịu dàng xâm chiếm tâm trí em. Nhưng những suy nghĩ cũng xa xôi mỏng manh lắm. Em chỉ thấy hạnh phúc vì tất cả những gì em đã nuôi dưỡng suốt khoảng thời gian em đã bước qua. Who knows life would lead us to in next 10 years? Nhưng em chắc chắn mình sẽ luôn bước những bước vững vàng, kể cả khi không có anh, như em vẫn vậy.

Anh đã biến mất ở góc cuối cùng em có thể nhìn thấy rồi. Anh đã quá xa em rồi :).

Nỗi sợ hãi về khoảng cách đến bây giờ không còn ám ảnh em nữa. Em vẫn nhớ tấm thiệp em tặng anh ngày sinh nhật trước khi anh sang Thổ Nhĩ Kỳ, đầy những câu hỏi: What’s up?, What are you doing?… Thật ra với em, đến bây giờ, những câu hỏi kiểu như: Anh đang ở đâu, đang làm gì, đang yêu ai… em cũng không nhất thiết cần một câu trả lời nào.

Vì em tin anh đang ở nơi giúp anh thực hiện được những ước mơ của bản thân. Ớ nơi đó anh hạnh phúc. Với anh có lẽ thế là đủ.

Với em cũng vậy : ).

Hà Nội, những ngày mưa tháng 7.

Happy.

Today, after meeting with interns, one of my members suddenly gave me a postcard and told me to keep it and read it when I already came back home. It actually was the picture that he took on his trip to HK. And I’m so surprised and touched reading his words.

It reminds me of all the discussions and conflicts that we’ve had. Of all the sugar cubes in my envelop in Ignite from my members. Of the time when one of them typed on Word in the middle of our meeting, telling me that: “You did lead a great PBoX”. Of the times when I cried after every single personal meeting with them. Of the way they held me so tight when I was crying…

I don’t know why, even though I’m tough, I’m serious, I’m nasty, my members still love me :).

I’m a happy VP.

Should I ask for more?

“Chưa ai hát câu ca về một miền tự do…”

Đà Lạt rất đáng yêu. Con người thân thiện. Cảnh vật hiền hòa. Sáng nay bước ra khỏi chỗ ở 1 mình với tâm trạng u ám, thì đến bây giờ đã thấy tươi vui lên nhiều, dù phải đi bộ một mình. Đường thì xa lắm và chân thì mỏi lắm…

Đến Đà Lạt lần này không phải để thăm quan, ngắm cảnh. Vì thế lúc thấy bản thân tĩnh lặng nhất là những lúc ở 1 mình. Ngồi đối diện với mặt hồ. Nhắm mắt lại, nghe thấy cả tiếng sóng vỗ rất nhẹ vào bờ kè, tiếng xe cộ và tiếng người nói chuyện, cả tiếng trái tim khẽ xôn xao. Lòng lại ngập tràn những thanh âm ngày cũ. Nhưng không có niềm vui. 

Sáng nay ngồi rất lâu ở cafe Tùng. Nơi này là nơi Trịnh Công Sơn tìm ra Khánh Ly lần đầu tiên. Quán vắng. Bàn ngoài cùng bên cạnh ô cửa kính lớn viền gỗ nâu nhìn thẳng ra con phố buôn bán tấp nập. Giống như bước vào một khoảng không gian rất xa từ quá khứ, với mùi cafe thơm thân quen và dìu dặt thanh âm của những bản tình ca cũ. Mình nhớ cái cảm giác ngồi La cũ. Cũng là khung cửa sổ viền gỗ nâu rất rộng nhìn ra con phố nhỏ. Cũng là mùi cafe quen, tiếng nhạc, và lao xao những âm thanh dễ chịu. 

Cách một khung cửa kính, cuộc sống bên ngoài đang trôi đi. Ngay cả ở vùng đất tươi đẹp, hiền hòa và tĩnh lặng như nơi đây, những khắc nghiệt và bon chen vẫn không thể nào được khuất lấp. Ngay bên cạnh những con phố sạch sẽ và hào nhoáng với những nhà cao tầng, nhà hàng và quán bar lấp lánh là Ấp Ánh Sáng với những khu nhà bị giải tỏa còn ngổn ngang gạch vữa sứt mẻ. Con đường lát đá gồ ghề rộng chừng 2 mét dường như đã nằm đó nhiều năm, trải qua nhiều biến chuyển của không gian và thời gian. Ánh sáng ở con ấp này rất lạ, đúng như cái tên của nó. Thứ ánh sáng tươi tắn và rực rỡ chiếu sáng những bậc đá xuyên qua những con hẻm bé bằng tẹo, nhuộm lên cái vẻ bể ngoài khắc khổ và buồn bã của ấp thứ màu sắc tươi vui của hi vọng và hạnh phúc. Mình thấy cảm phục những con người nơi đây :).

Nhiều nhất ở Đà Lạt có lẽ là những bậc thang và con dốc. Hai phố nối liền nhau bằng những bậc thang. Người ta đi xuyên qua con hẻm bằng những bậc thang lát đá gồ ghề. Băng qua những quả đồi cũng thấy những bậc thang nối nhau liên tiếp. Có khi đi được từ đầu phố đến cuối phố cũng mệt đến mức tim đập gấp gáp và đầu óc choáng  váng vì thiếu ô xy =). Người ta đánh dấu địa điểm bằng những cái tên dễ nhớ và cũng dễ nhẩm với nhau, như là: Lưng dốc Hòa Bình, Dốc đường 3 tháng 2, Dốc Hồ Xuân Hương, Dốc Sương Nguyệt Ánh. Hihi. Nghe thật vui tai. Cái cảm giác đặt chân vào một quán cafe cuối một con dốc nào đó thật là thú vị. Mình đã nhất quyết không gọi taxi hay xe ôm cho dù có những lúc leo dốc muốn bỏ hơi tai và hai chân muốn rời ra. Nhưng cảm giác chạm chân đến nơi mình muốn đến sau 1 quãng đường dài nỗ lực tuyệt vời y như khi bản thân mình có thể với tới một thứ ánh sáng lấp lánh ngoài xa. 

Cafe ở Đà Lạt cũng rất vui. Người ta luôn phục vụ đồ uống cùng một ấm trà nóng. Là trà chứ không phải nước lọc. Quán nào cũng thế. Từ những quán cổ như Tùng, đến những quán hiện đại xây kiểu Pháp như Me & U mà mình đang ngồi viết những dòng này. Mùi cafe cũng ngọt hơn. Và đặc biệt là rất rẻ. Mình thích nơi này quá. Và muốn ở đây chỉ 1 mình :).

Về lại Sài Gòn, mình sẽ nhớ nơi này. Nhớ cái cảm giác ngồi ở Tùng, nhìn ra ngoài thấy nhiều mảnh đời lướt qua ô cửa kính, người bán báo dạo, bán vé số, người đẩy xe giao sữa đậu nành. Nhớ cái cảm giác bao bọc bởi mùi giấy mới trong hiệu sách. Nhớ khi vừa đơn độc vừa tự do giữa những người không ai biết mình là ai.

Nhớ những giây phút thấy mọi thứ xung quanh mình đơn giản và rõ ràng. Và cả tâm trí mình cũng thế. Những suy nghĩ xáo trộn cũng thế. Trở nên đơn giản và rõ ràng. Simple and clear. 

“Mưa gió đi ngang vùng mắt ai…”

Đà Lạt, 10 tháng 7 năm 2011