“Bao nhiêu ngày của anh, như sương giăng…”

Anh thân yêu bây giờ Sài Gòn thu. cơn bão rớt chạy ngang thành phố đẹp. bão trong mắt nên bão thành màu tím, bão là mưa nên mắt ướt đợi chờ. Thu Sài Gòn vẫn là thu rất mưa, những hạnh phúc như dòng mưa đổ xuống, những hạnh phúc của một đời gỗ mục, mọc thành cây nấm ngọt giữa trời, như em bao giờ cũng chỉ có anh thôi!

Phạm Thị Ngọc Liên

Ngồi type final paper trong khi nhiệt độ bên ngoài là 36 độ và nhiệt độ cơ thể là 38. Không dễ dàng gì giữa cái nòng hầm hập của Hà Nội cuối hạ đầu thu, đỏng đảnh những mưa nắng thất thường vô lối. Vùi mình trong công việc và bài vở, đôi khi em quên mất nỗi cô đơn đang hiện diện rất gần, quanh quẩn bên em. Thảng hoặc, một giây phút nào đó em để bản thân mình mềm yếu, nỗi cô đơn hiện lên rõ rệt, bủa vây xung quanh em bằng những ôm ấp về kí ức ngày xưa cũ. Mềm mại. Dịu dàng. Trong trẻo. Vậy mà dường như em tìm thấy mình lạc lõng đến đơn độc giữa những điều ấm áp ấy. Liệu có phải vì em vẫn ôm ấp mong muốn tìm được những điều như thế ở cuộc sống hiện tại của em, nhưng em tìm mãi không ra… đã rất lâu rồi?

Những suy nghĩ luẩn quẩn về anh, gần đây, chúng làm em lơ đãng. Em nghĩ về anh rất nhiều. Em không tự hỏi mình những câu hỏi kiểu như, anh đang ở đâu, anh sống có tốt không nữa. Em cũng không check FB của anh nhiều lần trong ngày. Em chỉ ngồi đó, một chút khi xem TV, một chút khi làm việc, một chút khi đọc sách, nghĩ đến những ngày cũ, và tưởng tượng ra anh với cuộc sống hiện tại vô cùng tốt đẹp. Em thấy vui khi mình nghĩ như thế. Nhưng cũng có khi em thấy rất nhớ anh. Chính xác hơn, có những lúc em thấy mình cô đơn quá, có những lúc 1 mình em phải đối mặt với 1 quyết định quan trọng, bản thân em không biết mình làm thế là đúng hay sai, và chẳng còn ai nói với em: “Không sao đâu” như ngày xưa nữa, hay có những niềm vui nho nhỏ em muốn sẻ chia, em bỗng thèm vô cùng 1 lời động viên của anh. Em bỗng dưng thấy mình như trẻ con chưa lớn, muốn bỏ lại tất cả, quay về làm một member bình thường, được bao bọc trong yêu thương hiện hữu mỗi ngày của những người xung quanh, được chatchit thỏa thuê mỗi tối với hai cô bạn gái thân thiết, được nói những chuyện vớ vẩn và nhảm nhí, được khóc, được cười, được yếu đuối, được tức giận công khai bất kì khi nào em muốn. Và được anh bảo vệ.

Em biết, không cảm giác nào giống cảm giác nào, chúng luôn khác nhau ở 1 phương diện nào đó. Em không thể tạo ra những kí ức và cảm giác giống hệt với những điều tươi sáng em đã trải qua. Chỉ là, giữa những yêu thương tưởng chừng như đủ đầy, có những khoảng trống nhỏ nhưng đủ khiến em thấy bơ vơ đến chết. Giống như là, giữa vô vàn những điểm tựa, có những bấu víu vô hình nhưng lại có ý nghĩa vô cùng lớn lao trong cuộc đời. Những điều mãi mãi không đổi thay.

Em lại nghĩ về anh và những điều cũ kĩ quá nhiều trong 1 đêm thức trắng. Em biết, em sẽ vẫn phải lớn lên, vẫn phải va vấp và đương đầu với những khó khăn này, có cả nỗi cô đơn nữa. Chỉ là những lúc như thế này, em thật sự mong có ai đó nói với em rằng: “Không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s