Nhà.

SPM_A0069

Doha đã bắt đầu mát hơn. Trời nhiều gió, và khi đưa bàn tay từ từ tóm lấy đám không khí trước mặt, đôi khi đã thấy hơi nước mát lạnh mơn trớn trên da thịt.

Tôi nhớ nhà và nhớ bạn bè quá. Nhớ nhất là Ngọc. Nhớ những sáng sớm 2 đứa phóng xe lên Phủ Tây Hồ. Sau khi thành tâm cầu khẩn, 2 đứa sẽ ngồi gần một gốc cây nơi sương sớm và hơi nước từ hồ bảng lảng bám lấy những chùm rễ. Chúng tôi sẽ nói chuyện trên trời dưới bể. Tôi sẽ kể hết những gì tôi đang băn khoăn. Ngọc sẽ nói rất nhiều. Cũng may hầu hết những gì nó nói đều có lý :)) nên tôi cũng vui vẻ nghe và ngẫm nghĩ. Sau đó chúng tôi sẽ đi ăn gì đó. Tôi sẽ tiếp tục than vãn và Ngọc sẽ tiếp tục nói. Cho đến khi chúng tôi chào nhau ai về nhà nấy, tôi sẽ bỗng dưng cảm thấy lòng nhẹ bẫng những lo toan, thấy vui vẻ và lạc quan trở lại.

Tôi không chắc do mình quá nhớ nhà mà mộng du hay không, nhưng gần đây tôi luôn nghe thấy tiếng mưa bên ngoài cửa sổ hằng đêm. Và lần nào tôi cũng khóc. Tôi nhớ căn phòng nhỏ ở nhà, ở Hà Nội, có cửa sổ màu xanh và đám vạn niên thanh buông xanh mướt khoảng không gian bên ngoài. Thứ thanh âm của mưa chạm trên mái nhà tôi nghe những đêm mùa đông vùi mình trong chăn ấm có lẽ là thứ thanh âm tôi không bao giờ quên được cho dù có đi xa đến thế nào. Nằm ngủ trong căn phòng ở Doha, nghe tiếng mưa rơi xuống từ bầu trời thành phố này, tôi vẫn cảm nhận rõ ràng mùi hơi nước tôi đã ngửi, thứ âm thanh tôi đã nghe suốt những đêm Hà Nội mưa.

Nhớ Hà Nội và nhớ Ngọc lắm. Hà Nội và Ngọc, cứ luôn an nhiên như một nguồn sống tận đáy lòng.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s