“Destiny is the bridge you build to the one you love.”

Sáng tỉnh dậy ngửi thấy mùi nước mưa mát lạnh tràn vào phòng qua ô cửa sổ để mở. Tất cả những lo toan, bực dọc, căng thẳng của ngày hôm qua dường như đã trôi về một ngày rất xa xôi trong quá khứ.

Anh nhắn tin nói, anh rất mệt nhưng sẽ ra sân bay lúc 10 giờ. Tôi mỉm cười, nhắn tin lại hỏi han anh vài thứ linh tinh, như anh đã pack chưa, anh sẽ ăn trưa ở đâu, tối nay anh muốn ăn gì; trong lòng lan tỏa 1 cảm giác an toàn và bình yên tuyệt đối. Ngày hôm qua trong lúc than vãn về công việc, tôi nói với anh rằng có lẽ tôi đã chết đi rất nhiều lần trong suốt 4 tháng vừa rồi nếu tôi không có anh. Anh nói, với anh, tôi cũng như thế. Thảng hoặc, ngẫm nghĩ về những tháng ngày cũ, ngay cả khi 2 đứa ngu dốt nhất, thử thách, làm tổn thương nhau vì những điều nhảm nhí vớ vẩn, anh vẫn là niềm động viên quý giá duy nhất tôi có được trong suốt những tháng ngày sống ở đây. Có lẽ chúng tôi bắt đầu yêu nhau vì thế, vì cả 2 cùng cần nhau, cùng cảm thấy biết ơn người kia vì những động viên dành cho nhau trong những khoảng thời gian khó khăn nhất.

Tôi yêu anh, không chỉ đơn thuần vì thấy biết ơn anh như những ngày đầu tiên. Tôi yêu anh nhiều hơn,vì anh luôn nắm tay tôi khi dừng đèn đỏ, khi đi giữa phố phường, giữa mọi người; vì anh bỏ lại sau lưng bao lời phàn nàn, thức đêm thức hôm sắp xếp công việc, chỉ để kịp bắt chuyến bay sang đây và dành 2 ngày ngắn ngủi cùng tôi; vì cho dù tôi có thất thường, cáu gắt, đạp đổ mọi thứ, anh vẫn là người kiên trì xoa dịu những bực dọc, gạt đi những hoài nghi, sắp xếp lại mọi thứ và xây cho chúng vững chắc hơn (tôi không thể đạp đổ nữa). Tôi yêu anh nhiều hơn vì tất cả những điều anh đang làm để khiến tôi ngủ ngon, cười ngay sau khi vừa khóc, và thấy tin tưởng, an toàn, bình yên.

10 phút trước khi ra sân bay, anh nhắn tin nói rằng anh vừa xong 1 meeting, bây giờ sẽ chạy đi mua đồ ăn và ra sân bay luôn. Tôi mỉm cười, thấy 2 giọt nước mắt lăn xuống gò má.

Tôi còn 1 cái plan phải revise, product portfolio phải sửa, visa cần phải switch, còn 1 nồi phở cần phải nấu; nhưng ít nhất tôi biết chỉ vài tiếng nữa thôi tôi sẽ lại được nghe giọng anh phàn nàn không dứt về tất cả mọi thứ trên đời. Thế là đủ. :)

Advertisements

2 comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s