Love

Powerful moment.

“When was your most powerful moment as a leader?”

I started my leadership journey in AIESEC from March 2011. At the early stage of my leadership role, I had chance to attend Asia Pacific Exchange and Leadership Development Seminar (also known as APXLDS) in Ho Chi Minh City together with more than 250 AIESECers from all over the world. There was one session which I would never forget. In the middle of that session, the facilitator looked me in the eyes and asked me: “Now if I ask you when your most powerful moment as a leader was, can you answer me?”

At that moment, I could not response. I thought power would go together with big fancy achievements, recognition, fame and admiration. I had none at that time.

The question kept haunting me for a long time after. “When is my most powerful moment?”

Being a leader in AIESEC has taught me what I would never learn from any books or lectures in order to find answer for that question. I have learnt to think and take actions beyond the limits, be ambitious and see the world the way I want to see. I also learnt that being a leader is not about making your members feel good. It is about challenging them to step out of their comfort zone, to be more than themselves so that they can constantly progress, develop and achieve.

Now, nearly reaching one of the milestones in my life, going through so many ups and downs, developing and achieving, I realize that in the end of the day, when a true leader looks back, his/her most powerful moment does not go only with achievements, recognition, fame or admiration. As for me, my experience is fulfilled by the experiences of people who walk with me in this journey.

And I have no doubt that “The most powerful moment of a leader is when his/her members progress, develop and achieve”.

Advertisements

City Sky.

I miss it when the whole city sky was behind your shoulders.

I felt so wise. Things were simple and clear. Even the mess in me.

Wide eyes will always brighten the blue,

 

Chase your dreams, and remember me, speak bravery.

 

Because after all those wings will take you, up so high.

 

So bid the forest a fond goodbye, as you brace the wind

 

And take to the sky…

 

Nỗi nhớ.

“Bố tôi vẫn nói, khi nhìn theo bóng một người mà ta không thể quên được, chúng ta sẽ thấy “nỗi nhớ” của mình”

(Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ – Nguyễn Ngọc Thuần)

Mình thường check yahoo weather mỗi buổi sáng khi tỉnh dậy. Giả sử ứng dụng này chính xác, mình sẽ biết được thời tiết của 2 thành phố. Hà Nội của mình, rất hiền và những ngày tháng 9 trong không khí có mùi thơm. Và thành phố còn lại là nơi mình nghe thấy tĩnh lặng trong những chuyển động không ngừng, nơi mình luôn muốn chạm vào lâu hơn, hít thở sâu hơn cái không khí nơi ấy, vừa hối hả vừa biệt lập.

Hà Nội chuyển bão ngày cuối cùng của tháng 9. Con đường gió thốc và mưa lạnh. Mình chạy xe trên đường, mưa lắc rắc nhỏ hạt, nhưng rét thấu. Những vòm lá khi quật quay, khi rủ xuống hao gầy. Dường như những hạt nước mưa đã đi qua một vùng đất băng hà lạnh lẽo trước khi chạm đến trái đất.

Bão tan. Hà Nội những ngày đầu tháng 10 co mình trong cơn gió  mùa đến sớm. Nỗi nhớ và những suy nghĩ về một thành phố nắng ấm cứ miên man…

“Những ngày thành phố chuyển mưa…”

“Anh hỏi vì sao em rời Singapore. Có một điều ở Sài Gòn, em đã quá kiêu hãnh mà không nói được với anh. Hai năm trước, lần đầu tiên tham gia workshop của Biomin về xây dựng tổ chức, em phải trả lời một câu hỏi như thế này: Hãy kể và chia sẻ cùng chúng tôi về 3 người có ảnh hưởng đến bạn nhất; và 3 sự kiện làm thay đổi cuộc đời của bạn. Trong phần trình bày của em, có anh và những ngày em đã gặp anh. Workshop tương tự mới vừa rồi, em là người chủ trì và em cũng nêu ra câu hỏi ấy. Rồi khi trở về nhà, phải mất khá lâu em mới có được một câu trả lời mới cho mình. Những con người và sự kiện đổi thay trong danh sách. Chỉ còn lại anh cùng những ngày rực rỡ đầy hạnh phúc đã xa xôi. Hai năm, chưa có một ngày nào em thôi nghĩ về anh, thôi mong chờ, thôi nhớ. Điều đó buộc em phải sống tích cực, phải nỗ lực từng ngày để tốt hơn, để được như anh. Anh không chỉ quan trọng với em. Anh khiến em thực sự là em, và thay đổi em. Đó là lý do cuối cùng để em bỏ lại Singapore. Em cần anh hơn cả.

Sài Gòn vẫn mưa vẫn nắng. Công trường vẫn bề bộn những nụ cười, mỗi ngày một chút đổi thay, một chút mới mẻ của hình hài kiến trúc đang hoàn thiện, đang vươn cao. Tôi học ở đây những điều sống động về niềm hy vọng, về sự trẻ trung của cuộc sống, tôi học cách sống hết mình, nỗ lực không mệt mỏi, không nản lòng trước thất bại, khó khăn. Tôi học hỏi mỗi ngày, mỗi ngày da cháy nắng hơn, mỗi ngày nụ cười điềm tĩnh hơn, mỗi ngày trưởng thành hơn trong công việc. Tôi học để lại yêu em và để càng nhớ em bất tận.

Quanh quẩn gần sáng, tự nhiên gặp lại :).

“Bao nhiêu ngày của anh, như sương giăng…”

Anh thân yêu bây giờ Sài Gòn thu. cơn bão rớt chạy ngang thành phố đẹp. bão trong mắt nên bão thành màu tím, bão là mưa nên mắt ướt đợi chờ. Thu Sài Gòn vẫn là thu rất mưa, những hạnh phúc như dòng mưa đổ xuống, những hạnh phúc của một đời gỗ mục, mọc thành cây nấm ngọt giữa trời, như em bao giờ cũng chỉ có anh thôi!

Phạm Thị Ngọc Liên

Ngồi type final paper trong khi nhiệt độ bên ngoài là 36 độ và nhiệt độ cơ thể là 38. Không dễ dàng gì giữa cái nòng hầm hập của Hà Nội cuối hạ đầu thu, đỏng đảnh những mưa nắng thất thường vô lối. Vùi mình trong công việc và bài vở, đôi khi em quên mất nỗi cô đơn đang hiện diện rất gần, quanh quẩn bên em. Thảng hoặc, một giây phút nào đó em để bản thân mình mềm yếu, nỗi cô đơn hiện lên rõ rệt, bủa vây xung quanh em bằng những ôm ấp về kí ức ngày xưa cũ. Mềm mại. Dịu dàng. Trong trẻo. Vậy mà dường như em tìm thấy mình lạc lõng đến đơn độc giữa những điều ấm áp ấy. Liệu có phải vì em vẫn ôm ấp mong muốn tìm được những điều như thế ở cuộc sống hiện tại của em, nhưng em tìm mãi không ra… đã rất lâu rồi?

Những suy nghĩ luẩn quẩn về anh, gần đây, chúng làm em lơ đãng. Em nghĩ về anh rất nhiều. Em không tự hỏi mình những câu hỏi kiểu như, anh đang ở đâu, anh sống có tốt không nữa. Em cũng không check FB của anh nhiều lần trong ngày. Em chỉ ngồi đó, một chút khi xem TV, một chút khi làm việc, một chút khi đọc sách, nghĩ đến những ngày cũ, và tưởng tượng ra anh với cuộc sống hiện tại vô cùng tốt đẹp. Em thấy vui khi mình nghĩ như thế. Nhưng cũng có khi em thấy rất nhớ anh. Chính xác hơn, có những lúc em thấy mình cô đơn quá, có những lúc 1 mình em phải đối mặt với 1 quyết định quan trọng, bản thân em không biết mình làm thế là đúng hay sai, và chẳng còn ai nói với em: “Không sao đâu” như ngày xưa nữa, hay có những niềm vui nho nhỏ em muốn sẻ chia, em bỗng thèm vô cùng 1 lời động viên của anh. Em bỗng dưng thấy mình như trẻ con chưa lớn, muốn bỏ lại tất cả, quay về làm một member bình thường, được bao bọc trong yêu thương hiện hữu mỗi ngày của những người xung quanh, được chatchit thỏa thuê mỗi tối với hai cô bạn gái thân thiết, được nói những chuyện vớ vẩn và nhảm nhí, được khóc, được cười, được yếu đuối, được tức giận công khai bất kì khi nào em muốn. Và được anh bảo vệ.

Em biết, không cảm giác nào giống cảm giác nào, chúng luôn khác nhau ở 1 phương diện nào đó. Em không thể tạo ra những kí ức và cảm giác giống hệt với những điều tươi sáng em đã trải qua. Chỉ là, giữa những yêu thương tưởng chừng như đủ đầy, có những khoảng trống nhỏ nhưng đủ khiến em thấy bơ vơ đến chết. Giống như là, giữa vô vàn những điểm tựa, có những bấu víu vô hình nhưng lại có ý nghĩa vô cùng lớn lao trong cuộc đời. Những điều mãi mãi không đổi thay.

Em lại nghĩ về anh và những điều cũ kĩ quá nhiều trong 1 đêm thức trắng. Em biết, em sẽ vẫn phải lớn lên, vẫn phải va vấp và đương đầu với những khó khăn này, có cả nỗi cô đơn nữa. Chỉ là những lúc như thế này, em thật sự mong có ai đó nói với em rằng: “Không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

“Một sớm mai đứng bên trời…”

Em đã không còn lẩm nhẩm hát: “If you say: Be alright, I’m gonna trust you” mỗi khi em thấy bản thân mình mệt mỏi nữa rồi. Em cũng đã quên thói quen soạn tin nhắn để gửi cho anh trước mỗi dịp đặc biệt, như khi có meeting hay event quan trọng, chỉ để cảm thấy an tâm khi anh chúc em may mắn nữa. Đôi khi cả tuần em chỉ nghĩ đến anh 1 lần hoặc thậm chí ít hơn. Hay khi ở gần anh, cảm giác yên ổn xưa cũ cũng đã nhạt nhòa lắm, em không còn thấy rõ nữa.

Em không còn nghĩ đến anh đầu tiên sau mỗi thành công hay thất bại. Em cũng không còn vin vào anh để tìm lại cảm hứng cho mọi việc em làm. Em không còn cười khi nhìn thấy anh từ xa. Em cũng không còn dựa dẫm và kiếm tìm thứ ánh sáng từ trong tim nữa.

Với em bây giờ, anh không còn là nhiều thứ anh đã từng.

Hoặc là em trở nên mạnh mẽ hơn mỗi ngày. Hoặc là em quá bận rộn. Hoặc là em hài lòng nuông chiều bản thân giữa những yêu thương tưởng như đủ đầy của những người xung quanh.

Những ngày tháng 7, điện thoại của em luôn để repeat bài hát ấy. Bài hát em đã nghe suốt những ngày mưa của một năm về trước. “Baby, run, cut a path across a blue sky.” Em vẫn nhớ như in cái cảm giác chờ đợi suốt 2 mấy ngày dài. Vẫn nhớ em chạy xe như lao đi trong màn mưa và thấy tim mình nhẹ bẫng khi nhìn thấy anh bước lên từ cầu thang. Khung ảnh nhỏ, card visit và đồng tiền xu dập nổi hình cây cầu Bosphorus vẫn nằm gọn gàng trong ví của em. Nhưng anh thì không còn ở đó nữa :)

Hôm nay, em bật khóc trước suy nghĩ anh sẽ đi xa, rất sớm thôi. Chỉ là một chút hẫng hụt, giống như khi tâm trí bỗng nhiên được gợi lại điều gì đó cũ kĩ từ lâu lắm, điều người ta tưởng chừng đã hoàn toàn quên mất. Em đã nghĩ em sẽ phải chuẩn bị tinh thần rất lâu cho điều này. Vậy mà không phải. Tất cả những nỗi niềm đó đã không còn làm phiền tâm trí em nữa.

Nghĩ đến anh, một niềm trìu mến dịu dàng xâm chiếm tâm trí em. Nhưng những suy nghĩ cũng xa xôi mỏng manh lắm. Em chỉ thấy hạnh phúc vì tất cả những gì em đã nuôi dưỡng suốt khoảng thời gian em đã bước qua. Who knows life would lead us to in next 10 years? Nhưng em chắc chắn mình sẽ luôn bước những bước vững vàng, kể cả khi không có anh, như em vẫn vậy.

Anh đã biến mất ở góc cuối cùng em có thể nhìn thấy rồi. Anh đã quá xa em rồi :).

Nỗi sợ hãi về khoảng cách đến bây giờ không còn ám ảnh em nữa. Em vẫn nhớ tấm thiệp em tặng anh ngày sinh nhật trước khi anh sang Thổ Nhĩ Kỳ, đầy những câu hỏi: What’s up?, What are you doing?… Thật ra với em, đến bây giờ, những câu hỏi kiểu như: Anh đang ở đâu, đang làm gì, đang yêu ai… em cũng không nhất thiết cần một câu trả lời nào.

Vì em tin anh đang ở nơi giúp anh thực hiện được những ước mơ của bản thân. Ớ nơi đó anh hạnh phúc. Với anh có lẽ thế là đủ.

Với em cũng vậy : ).

Hà Nội, những ngày mưa tháng 7.

Happy.

Today, after meeting with interns, one of my members suddenly gave me a postcard and told me to keep it and read it when I already came back home. It actually was the picture that he took on his trip to HK. And I’m so surprised and touched reading his words.

It reminds me of all the discussions and conflicts that we’ve had. Of all the sugar cubes in my envelop in Ignite from my members. Of the time when one of them typed on Word in the middle of our meeting, telling me that: “You did lead a great PBoX”. Of the times when I cried after every single personal meeting with them. Of the way they held me so tight when I was crying…

I don’t know why, even though I’m tough, I’m serious, I’m nasty, my members still love me :).

I’m a happy VP.

Should I ask for more?