Very random

Protected: Cause she’s gone gone gone gone gone…

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Advertisements

Lảm nhảm.

Hôm trước đi xem Breaking dawn. Đang xem nửa chừng Mega Star mất điện lol. Ngồi trong rạp vắng tanh vắng ngắt tối om om sợ phết. Tự dưng lại muốn có bạn trai để những  lúc rạp mất điện như thế có thể quay sang bám lấy cánh tay ai đó. Mình cũng sợ trời tối lắm chứ.

Mình thích cậu ấy lắm. Thật ra là thích cái cách cậu ấy cười và nghiêng nghiêng đầu lắm ý. Thi thoảng trong giấc ngủ, mình còn mơ thấy cả nụ cười của cậu ấy. Hay mỗi lúc nói chuyện, mình thích nhìn vào mắt cậu ấy kinh khủng khiếp và thích nghe tiếng cậu ấy cười giữa một câu nói nào đấy lắm. Đáng yêu kinh khủng xD. Mình thích cả mùi nước hoa trên cổ áo cậu ấy. Mình chỉ ngửi thấy khi ngồi đằng sau mỗi lần cậu ấy đưa mình về nhà. Mình đang tính hỏi cậu ấy dùng loại gì để mình mua về dùng, vì mình thích quá =) nhưng mãi chưa hỏi được vì ngại =). Mình cũng ngồi mấy ngày tự dằn vặt bản thân, sao lại crush linh ta linh tinh vào cái thời điểm này? Vì sao quen nhau cả 1 năm trời mà bây giờ tự nhiên lăn đùng ra crush? Nhưng sau đó thì mình cười xòa. Hê hê. Mình cứ nghĩ  mình sẽ chẳng bao giờ nhảm nhí thế này nữa.

Thật nhảm nhí. Thời tiết Hà Nội mùa này thật dễ khiến người ta nhảm nhí.

Nhưng bỗng dưng mình thấy hạnh phúc phết vì hóa ra mình còn nhảm nhí  và điên rồ.

“Nghiêng một ngày xuống ngủ ở vai em…”

Mặc nguyên cả bộ quần áo formal, rúc vào chăn của Bi nói cái giọng thều thào: “Bi ơi chị ngủ 1 tý, 12 rưỡi em gọi chị nhé”. Lúc kéo mép chăn mềm xốp thơm mùi nước xả vải kín cổ, nghe thấy giọng con bé loáng thoáng: “Sao lại cứ thích ngủ muộn thế không biết” như một bà cụ non, khiến mình bật cười lúc cả 2 mắt đang ngấn nước. Mình nghĩ loáng thoáng trước khi chìm vào cơn ngủ, Bi đã sắp lên lớp 9, lớn bằng lũ học sinh cái-gì-cũng-biết của mình. Con bé cũng đã người lớn lắm rồi, vậy mà mình vẫn muốn ôm nó vào lòng như một đứa trẻ con…

Cơn ngủ chập chờn giữa trưa. Tỉnh dậy khi nghe tiếng Bi tập đàn Piano, những nốt nhạc ngắt quãng buồn cười. Mình nhẹ nhàng vòng ra phía gần cửa, đứng lặng yên nhìn con bé một lúc lâu từ phía sau, thấy lòng bình yên…

So baby, I’m alright…

1. I’m going to have a meeting with BoA in 7 hours and now I’m crying like hell lmao =). Is it fun? Yes, it is. As I dont even know the reasons for these tears =). Maybe sometimes, it’s just tortring when you dont know where and who to turn to :) in some special meanings. That’s fine anyway. At least you can learn to be independent and stand on your own feet.

2. Sometimes I really wanted to text him, telling him some random things like: “I’m going to have an important meeting. Wish me luck :)”. And I always ended up saving them in my inbox. He used to say: “If you need, just call me anytime”. But I know things are not the same any more. Am I right? It’s just, up to now, he is still irreplacable. And I dont even want to search for a new one as I know it’s not good when you lean too much on someone. See how hard it is for me now. :) That’s because I’d leaned so much on him that I find it difficult to move forward without him beside me.

3. “you are very strong, seems like nothing can knock you out” :). Everytime I find myself vulnerable, I think of this. I wont let you down, wont let myself down :).

4. I really want to finish that book: “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”. And go for Source code or Rio or HOP or whatever. Alone.

Ừ, mình thấy cô đơn.

Mình lại đọc những dòng văn cũ kĩ của Nick. Những dòng văn anh đã viết cách đây 4, 5 năm. Như thế này:

Cô đơn trình độ 3.

Cuộc sống bất ngờ lật sang một trang mới.
Có một số thứ kết thúc. Một số tình bạn kết thúc. Việc học kết thúc. Hết tiền.
Có một số thứ bắt đầu. Công việc mới bắt đầu. Một số tình bạn ngày càng mặn mà. Cơ hội kiếm tiền mở ra.
Bước vào cuộc sống mới không chuẩn bị. Gặp gỡ một sự cô đơn mới không chuẩn bị.

Tìm thấy mình từ chối tham gia những cuộc vui, vì bận rộn, vì mệt mỏi, vì không còn sức để nói nói cười cười. Hoặc tìm thấy mình ở giữa những cuộc vui, nói nói cười cười, mà không cảm thấy thích thú.

Tìm thấy mình cặm cụi nấu ăn một mình, rồi ngồi ăn một mình. Rồi đi làm một mình, đi làm về một mình. Hôm nào đi làm về sớm thì đi lang thang một mình.

Tìm thấy mình ở giữa một sự cô đơn khó định nghĩa.

Có rất nhiều cơ hội giao tiếp, những cuộc vui, bạn bè, nên không thể là cô đơn bị động.
Chủ động từ chối tham gia, giao tiếp, vậy có phải là cô đơn chủ động?
Nhưng đâu có chủ động tìm kiếm cô đơn, nên không thể là cô đơn chủ động.
Thế là cô đơn kiểu gì?

Hôm nay London đông vui khủng khiếp. Mặc cho trời mưa, bà con đổ ra đường đông như kiến.
Đi xem Darren Hayes biểu diễn. Lần thứ hai xem Darren, vẫn là hát những bài đấy, và mình vẫn bật khóc vì đúng một bài hát đấy.
Rồi chia tay bạn, và đi về nhà một mình, vào một tối thứ bảy.

Đi dưới mưa, tìm thấy mình cầm ô. Đã mua ô vì cảm thấy quá yếu đuối để dầm mưa, dù dầm mưa vốn là sở thích.
Về nhà, tìm thấy mình không thay quần áo mà cứ nằm nghe nhạc một mình trong bóng tối.
Nghe thấy mình âm thầm gào thét xua đuổi cô đơn, cái sự cô đơn mà những giao tiếp thông thường không còn có thể thoả mãn.