AIESEC

Powerful moment.

“When was your most powerful moment as a leader?”

I started my leadership journey in AIESEC from March 2011. At the early stage of my leadership role, I had chance to attend Asia Pacific Exchange and Leadership Development Seminar (also known as APXLDS) in Ho Chi Minh City together with more than 250 AIESECers from all over the world. There was one session which I would never forget. In the middle of that session, the facilitator looked me in the eyes and asked me: “Now if I ask you when your most powerful moment as a leader was, can you answer me?”

At that moment, I could not response. I thought power would go together with big fancy achievements, recognition, fame and admiration. I had none at that time.

The question kept haunting me for a long time after. “When is my most powerful moment?”

Being a leader in AIESEC has taught me what I would never learn from any books or lectures in order to find answer for that question. I have learnt to think and take actions beyond the limits, be ambitious and see the world the way I want to see. I also learnt that being a leader is not about making your members feel good. It is about challenging them to step out of their comfort zone, to be more than themselves so that they can constantly progress, develop and achieve.

Now, nearly reaching one of the milestones in my life, going through so many ups and downs, developing and achieving, I realize that in the end of the day, when a true leader looks back, his/her most powerful moment does not go only with achievements, recognition, fame or admiration. As for me, my experience is fulfilled by the experiences of people who walk with me in this journey.

And I have no doubt that “The most powerful moment of a leader is when his/her members progress, develop and achieve”.

Happy.

Today, after meeting with interns, one of my members suddenly gave me a postcard and told me to keep it and read it when I already came back home. It actually was the picture that he took on his trip to HK. And I’m so surprised and touched reading his words.

It reminds me of all the discussions and conflicts that we’ve had. Of all the sugar cubes in my envelop in Ignite from my members. Of the time when one of them typed on Word in the middle of our meeting, telling me that: “You did lead a great PBoX”. Of the times when I cried after every single personal meeting with them. Of the way they held me so tight when I was crying…

I don’t know why, even though I’m tough, I’m serious, I’m nasty, my members still love me :).

I’m a happy VP.

Should I ask for more?

Tháng năm.

Khóc không thể dừng được khi vừa làm xong plan. Dường như sau một đêm tập trung hết sức lực vào công việc, những gì dồn nén ứa ra thành những giọt nước mắt. Những đêm khóc nhiều như thế này, lâu rồi mới gặp lại. Dường như những ấm ức, mệt mỏi, tủi thân muốn tràn hết ra ngoài qua khóe mắt.
Thấy bản thân mình mạnh mẽ quá, nhưng cũng cô đơn quá.


“Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn

Em mới hiểu bấy giờ anh có lý

Dẫu chuyện đã xưa rồi, giờ anh xa cách thế

Em hát khác xưa nhiều, khóc cũng khác xưa…”

-Onga

Mưa rơi thành sợi…

Mưa to. Điện thoại hết pin và mình thì đói.

Thế là có hai đứa điên đi ăn ngô luộc xôi Yến giữa trời tối thui mưa tầm tã. Rồi đèo nhau về. Chân đất. Giữa trời mưa.

Hà Nội những ngày này mưa nhiều đến thân thuộc. Đang chạy xe trên đường bất chợt thấy mưa lắc rắc nhỏ hạt cũng không thấy phiền phức nữa, chỉ bật cười. Nếu mưa nhỏ sẽ không mặc áo mưa, chạy xe chầm chậm trên đường nhìn xung quanh mình mọi người hối hả, thấy rất buồn cười. Chỉ chịu dừng lại mua áo mưa khi thấy cánh tay mình dan dát vì những hạt mưa dày và nặng… Thấy mình bình yên giữa lòng Hà Nội dang dở chuyển mùa…

Khuya. Điện thoại bất chợt sáng đèn. Tin nhắn từ một lời hẹn vu vơ: “Ngủ chưa? Free for coffee tmr morning?”. Trả lời vắn tắt: “Occupied dear :)”. Những tin nhắn ngắn gọn nối tiếp nhau gợi cảm giác bình ổn không ràng buộc. Nhưng không thấy vui.

Nghe Stay và Bluebird. Đánh rơi 2 giọt nước mắt. Chỉ là em vẫn chưa thoát ra được khỏi bức tường vô hình em tạo ra cho bản thân. Hài hước đến mấy cũng không bằng anh. Chu đáo đến nhường nào cũng thua anh. Không ai giỏi bằng anh. Không ai khiến em có cảm giác yên ổn. Em càng ngày càng trôi xa khỏi những mối quan hệ xã hội thông thường ngoài AIESEC. Em sợ những gì tạm bợ. Em thấy mình không cần phải rơi vào một mối quan hệ ngắn ngủi nào nữa đâu…

Well it’s good to hear your voice
I hope your doing fine
And if you ever wonder,
I’m lonely here tonight
Lost here in this moment and time keeps slipping by
And if I could have just one wish
I’d have you by my side

And I love you more than I did before
And if today I don’t see your face
Nothing’s changed, no one can take your place
It gets harder everyday