friends

Tháng năm.

Khóc không thể dừng được khi vừa làm xong plan. Dường như sau một đêm tập trung hết sức lực vào công việc, những gì dồn nén ứa ra thành những giọt nước mắt. Những đêm khóc nhiều như thế này, lâu rồi mới gặp lại. Dường như những ấm ức, mệt mỏi, tủi thân muốn tràn hết ra ngoài qua khóe mắt.
Thấy bản thân mình mạnh mẽ quá, nhưng cũng cô đơn quá.


“Năm tháng đắng cay hơn, năm tháng ngọt ngào hơn

Em mới hiểu bấy giờ anh có lý

Dẫu chuyện đã xưa rồi, giờ anh xa cách thế

Em hát khác xưa nhiều, khóc cũng khác xưa…”

-Onga

Advertisements

Babe, pls say it again, that: “I’m here. It’s okay.”

… then I’m gonna trust you. Then things will be fine…

“Latte ở La Place vào một buổi chiều mưa sẽ rất tuyệt”. Chỉ nghĩ thế thôi và dắt xe phi đến La. Gọi một cốc Latte nóng, sực mùi kem, ngồi lút trong ghế mềm cả buổi chiều. Nhưng trời thì không chịu mưa :D, chỉ có những đám mây âm u xám bạc, ngậm nước ứ đọng, như nước mắt.

Cô gái ngồi đối diện chăm chú vào màn hình laptop, mái tóc nâu lòa xòa rủ xuống trán. Suốt hai tiếng đồng hồ, hai chị em không nói gì nhiều, chỉ là những câu thảo luận ngắn gọn, đôi khi bật cười, nhưng đủ khiến mình thấy bình yên và bớt cô đơn trong tầng 2 của quán cafe đông nghịt toàn người ngoại quốc. Cũng giống như cái cảm giác dễ chịu làm dịu đi cơn mỏi mệt mỗi buổi tối khi đang ngồi type những tiếng lách cách khô khốc trên bàn phím laptop, thì nghe thấy âm báo của Skype, 3 đứa lại ý ới gọi nhau như đã thành một thói quen. Đôi khi để cảm thấy hạnh phúc không cần phải cứ cười nói lả lơi. Hạnh phúc đôi khi là cái cảm giác lặng yên ngắm nhìn những điều quan trọng với mình vẫn đang hiển hiện xung quanh, bao bọc mình bằng cái ấm áp và bình yên rất thật :).

Kì cạch làm proposal. Cảm giác thật buồn cười :). Mình sửa mọi thứ trên những gì anh đã làm trước đây để tìm lại cái cảm giác cũ kĩ ngày xưa. Giữ nguyên template, cỡ chữ, font, màu, hình minh họa, chỉ thay đổi nội dung câu chữ. Khi click chuột bôi đen và xóa đi toàn bộ phần của Step Up và Entre trước đây. Khi thay tên mình vào tên của anh bên cạnh dòng chữ: Phó chủ tịch phụ trách dự án. Khi giở tờ giấy a4 chi chít chữ viết tay của anh. Khi nguệch ngoạc bút chì trên tờ giấy xi măng, tính số người tham gia, số tiền cần chi… Mình biết mình đang bắt đầu những điều rất mới :).

Đôi khi cứ băn khoăn, không biết quyết định của mình ngày ấy có phải là một quyết định đúng đắn không? Điều gì khiến mình tiến xa đến thế này? Mình làm mọi việc là vì Pbox, vì mình, hay chỉ vì cái sugar cube ngày mùa hè tháng 7? Nếu không phải là mình thì sẽ là ai? Những đêm ngồi học hay làm việc khuya, cứ cuộn tròn trong bùng nhùng những suy nghĩ không đầu không cuối, rồi lại lấy lý trí lấn át đi tất cả, vùng mình, quẳng hết những trĩu nặng ấy vào đêm. Nhắm mắt lại trong vài giây và thả mình bình yên trong suy nghĩ: “Cố gắng hết sức thôi, việc gì đến sẽ đến.”

Hôm nay bạn nhắn tin vỏn vẹn 2 chữ: “Busy today?”. Mình vội vàng reply phân bua dài dòng. Thèm đi chơi, đi xem phim hay làm gì đó không quá ồn ào, đủ để có một khoảng lặng cho bản thân để nhìn lại và thấy mình đang bị cuốn đi quá vội.

Đường còn dài, còn dài…

I got something to write down and put into the bottle today… :)

– Hôm nay mình vui. Từ sáng đến tận đêm =). Đã viết được một vài điều vui vẻ để nhét vào lọ =). Sau này khi giở ra đọc lại, mọi thứ sẽ giống như những kỉ niệm nho nhỏ gom góp từng ngày để được một ôm đầy hạnh phúc ^^.

– “Catch everyone’s fine on Starmovie. It’s really nice. I’m 100% sure that you will cry watching it. Just saying”. Đây là tin nhắn made my day. Gần như đã quên mất ngày xưa hai đứa luôn vui vẻ xem cùng một bộ phim ở cùng một thời điểm cho dù không ở cạnh nhau. Thật tốt khi vẫn có người luôn nhớ chính xác thể loại phim nào mình thích, phim nào có thể làm mình khóc và nhắc mình dành cho bản thân một  khoảng lặng khi mình dường như đang bị quá nhiều thứ cuốn đi… :)

– Take the very 1st step :). Nhận ra sau khi đã có can đảm để take the 1st step, mọi thứ tiếp theo sau sẽ đơn giản hơn nhiều. Ít nhất là thấy thoải mái và công bằng với bản thân mình. Dù có thế nào, cũng sẽ hạnh phúc vì mình đã cố gắng để chạm tới điều mình muốn.

– If you say be alright, I’m gonna trust you :D.

 

Wedding dress

Hà Nội hàng năm từng khi gió về
Nhắc tôi rằng con tim rất ngây thơ
Yêu một giây phút miệt mài
Thương còn thương suốt đời…

Những ngày Hà Nội nhiều gió và lạnh đến miên man. Mình thường xuyên nghe Wedding Dress bản Piano, bất kể khi học bài hay làm việc. Đôi khi giật mình thức dậy lúc nửa đêm vì một giấc mơ hoang hoải, thấy tim mình đập nhanh, lại bất giác cầm điện thoại và ấn play bản nhạc đó. Từng nốt nhạc phảng phất bên tai, bỗng dưng thấy mình nhẹ bẫng, yên tâm khép mi mắt, thở những nhịp đều đều tìm lại cơn ngủ dở dang. Nghe nhiều và nghiện đến nỗi đã phải cắt khúc piano đầu, chuyển qua điện thoại làm nhạc chuông tin nhắn. Thật ra lý do cho hội chứng wedding dress này rất đơn giản, chỉ vì bài hát này gắn với một kỉ niệm buồn cười, và thời gian này bỗng dưng thấy nhớ nhiều. Nghe Wedding dress thấy nỗi nhớ dịu dàng và yên ổn hơn. Cũng là một cách tiết chế cảm xúc.

Mình rất buồn cười.

Luống cuống như thế là vì cái gì nhỉ? :)

Nhớ tóc dài mượt quá…

Littlest things will take me there…

Trong lúc đang ngồi nhà nước mắt ngắn dài vì vài ba chuyện cỏn con, bản nhạc Reason quen thuộc vang lên. Số máy lạ. Thế là bỏ đấy ko bắt máy. Khi điện thoại rung lần thứ 2, chỉ kịp hắng giọng  vài cái, rồi nói “alo” bằng cái giọng khàn khàn còn đầy nước mắt.

Nhưng nhoẻn miệng cười luôn được khi đầu dây bên kia vang lên cái giọng miền Nam dịu dàng. Thảo :). Thế là tất bật quần quần áo áo chạy ra đầu ngõ thật nhanh. Không nghĩ hai chị em vẫn có thời gian gặp nhau thế này :).

Một tiếng rưỡi chóng vánh, chỉ kịp cùng chị chạy qua Khúc Hạo. Con phố ngắn và vắng người. Nói những chuyện linh tinh, chuyện hội thảo của PACE, chuyện AIESEC, chuyện công việc, gia đình, yêu đương, không sâu nhưng đủ làm dịu dàng cả một ngày mệt mỏi. :)

Khăn chị tặng có màu của nắng, ấm cực kì. :)

Vớ va vớ vẩn.

Tuesday, 23. November, 04:44

Đầu ngón tay chạm vào nút thang máy, uể oải sáng mũi tên đi xuống. Tự nhiên thấy trong lòng trống rỗng. Quay quắt nhớ những điều cũ kĩ. Mùi cafe chẳng hạn. Hay là những nói cười một ngày nhiều gió. Giấc mơ về một nơi xa xôi nào đó không phải nơi này. Muốn ở một mình thôi. Những ngày này cảm giác một mình khiến mình thấy an toàn. Không va chạm. Không lo lảng tránh những điều tai không muốn nghe, mắt không muốn thấy. 

 

Mấy hôm nay tâm trạng không được tốt. Cãi nhau với Dương và với mẹ trong khi công việc và bài vở vẫn ngập đầu. Cảm giác mệt mỏi thảng hoặc ứa ra thành nước mắt. Nhìn thấy nhiều đổi thay khiến mình buồn bã, mí mắt bất giác cụp xuống, ánh mắt tìm sang một hướng khác. Mặc dù biết có những điều nên là như thế, phải là như thế, nhưng vẫn không thể nào nhìn vào rồi nở một nụ cười nhẹ nhõm được. Cuối cùng chỉ biết lôi quá khứ ra vừa dằn vặt, vừa xoa dịu bản thân bằng cái cảm giác dịu dàng cũ kĩ. Bấu víu vào những điều không còn có thật.

Hôm nay Hà Nội mưa những giọt mưa đầu tiên sau rất nhiều ngay hanh gió. Bỗng nhiên vang lên trong đầu câu nói: “Đừng để tràn mưa trong mắt em”, không nhớ là đã nghe ở đâu. Ngồi trong phòng yên lặng sửa slide thuyết trình, nghe tiếng mưa chạm nhè nhẹ lên mái tôn, nghĩ mình đang mơ smile. Chắc hẳn một đợt lạnh nữa lại theo mưa về. Mình vẫn nhớ những ngày này năm trước, chiều chiều ngồi ở phòng làm việc của chị, nhìn qua cửa sổ thấy sông Hồng cạn nước, chỉ trơ lại những bãi cát dài. Nếu mở cửa sổ, gió sẽ tràn vào làm cóng mũi và tóc bay rối mù. Sau mỗi buổi chiều đã mệt nhoài với ảnh ọt và những ý tưởng marketing, chị sẽ khoác áo jacket rất dày, trang điểm nhẹ nhàng để ra ngoài. Hai chị em sẽ đi uống cafe, hoặc ăn bánh xèo Hàng Bồ nóng hổi ngon chưa từng thấy. Thấy nhớ chị quá. smile

Và một chị nữa. Chị Thảo. Tuần sau Thảo ra Hà Nội theo Seminar của PACE tổ chức. Mình đăng kí với chị Cao Phương làm supporter mục đích chính để gặp Thảo cho dễ. Nhưng không biết có được không smile Hội thảo của bác Michael Porter cơ mà. Chỉ có một ngày rưỡi bận bịu ở đây, rồi Thảo hâm lại chẳng đi được đâu, mà cũng chẳng hiểu hai chị em có thể gặp được nhau không, hẹn hò đã không biết bao lần. Chỉ dặn chị mang thêm khăn và áo khoác, thời tiết Hà Nội và cường độ làm việc sẽ làm chị ốm mất nếu không giữ gìn. Thảo mạnh mẽ lắm, nhưng lúc nào cũng khiến người khác muốn che chở vì luôn mang trên vai quá nhiều những ngổn ngang. Mình luôn nhớ, Thảo thường cảm thấy cô đơn mỗi dịp gần Giáng sinh thế này, vì chị là người theo đạo, lại sống xa nhà. Muốn tặng Thảo một món quà Giáng sinh sớm, thứ gì đó chị có thể mang theo và cảm thấy ấm áp, giống như tình cảm của hai chị em 4 năm qua. smile

Mai sẽ lại là một ngày dài. Mình phải cố lên smile. Nốt tuần này sẽ thanh toán nhanh gọn 2 môn cuối kì. Kết quả mong sẽ khả quan. Dù có điều gì thay đổi, mục tiêu vẫn là mục tiêu smile. Mình sống cho mình cơ mà smile.

Xót.

Tuesday, 19. October, 02:25

Đứng bên ngoài sảnh của ILA, nơi khung cửa sổ khép hờ, sau lưng là bóng tối dày đặc và gió mùa thổi miên man. Lặng yên nhìn về phía cửa ra vào của trung tâm. Đằng sau tấm kính khổng lồ trong suốt ấy là ồn ào và ấm áp của tiếng điều hòa ro ro chạy, tiếng các chị FO nói chuyện với khách hàng, tiếng học sinh chơi đùa, chạy qua chạy lại, tiếng cười của Laura.

Carlo khoác ba lô, xỏ tay vào túi quần, nói hai chữ “goodbye” bằng cái giọng lạnh lùng đặc trưng, rồi quay lưng đi ra phía cửa. Mình mỉm cười chào thầy. Phòng trống. Dãy máy tính với ánh đèn stand by lặng lẽ. Cốc cafe trên bàn tỏa vào không gian mùi hương ngọt đắng dễ chịu. Ngồi loay hoay với hơn 30 quyển report book, nắn nót viết tên của từng học sinh lên bìa cuốn sổ. Cảm giác dịu dàng và yêu thương hơn bao giờ, trong đầu chỉ còn hiện ra hình ảnh nụ cười của từng đứa một, trong sáng và vô tư, chẳng cần biết đến sự thật rằng 15 phút trước mình còn phải rát cổ họng vì nhắc lũ trẻ trật tự.

Gió đêm thổi thốc vào hai tay áo rộng ngay khi vừa lao xe ra khỏi hầm, lạnh cóng. Thành phố biệt lập trong những thanh âm cũ kĩ và xa cách. Vòng lối Kim Mã về nhà. Vít nhẹ tay ga, chạy xe đều đều dưới những tán cây thẫm xanh rất rộng. Từng mạch máu dưới cổ tay căng ra, đau và mỏi.

Tối ngồi nhà lòng cứ như lửa đốt. Mình đoán mình biết vì sao. Yêu thương không trì hoãn. Có lẽ đấy là lý do cho cái tin nhắn ngắn gọn không do dự ấy. Giá mà đừng có reply thì mình đã đỡ lo =)). Mâu thuẫn mâu thuẫn. Dù sao cũng mong mọi chuyện sẽ ổn. Nhớ những điều không đầu không cuối…

Đôi khi cảm thấy bản thân cứ gồng mình lên vì những điều gì ấy. Muốn đi mà không bước được. Muốn đến gần chạm vào những lấp lánh rạng rỡ ngoài xa, nhưng lại sợ sẽ đánh mất đốm lửa ấm mình đang nắm giữ… Vậy là cứ chần chừ, do dự… Liệu thận trọng như thế là đúng hay sai?

Cuối tuần sau đã là GV rồi… Nhanh quá.