him

I got something to write down and put into the bottle today… :)

– Hôm nay mình vui. Từ sáng đến tận đêm =). Đã viết được một vài điều vui vẻ để nhét vào lọ =). Sau này khi giở ra đọc lại, mọi thứ sẽ giống như những kỉ niệm nho nhỏ gom góp từng ngày để được một ôm đầy hạnh phúc ^^.

– “Catch everyone’s fine on Starmovie. It’s really nice. I’m 100% sure that you will cry watching it. Just saying”. Đây là tin nhắn made my day. Gần như đã quên mất ngày xưa hai đứa luôn vui vẻ xem cùng một bộ phim ở cùng một thời điểm cho dù không ở cạnh nhau. Thật tốt khi vẫn có người luôn nhớ chính xác thể loại phim nào mình thích, phim nào có thể làm mình khóc và nhắc mình dành cho bản thân một  khoảng lặng khi mình dường như đang bị quá nhiều thứ cuốn đi… :)

– Take the very 1st step :). Nhận ra sau khi đã có can đảm để take the 1st step, mọi thứ tiếp theo sau sẽ đơn giản hơn nhiều. Ít nhất là thấy thoải mái và công bằng với bản thân mình. Dù có thế nào, cũng sẽ hạnh phúc vì mình đã cố gắng để chạm tới điều mình muốn.

– If you say be alright, I’m gonna trust you :D.

 

Advertisements

Thì em cũng có đôi lần cần riêng anh đấy thôi…

Hôm nay Hà Nội đột ngột trở lạnh. Mưa phùn gió bấc :). Đấy mà, cứ hôm nào nắng ấm là y như rằng hôm sau rét thấu. Hà Nội ẩm ương, khó chiều. Con đường Thanh Niên sáng sớm nằm dài lút mình trong bảng lảng sương trắng xóa. Hơi nước lạnh lẽo, dày và xốp lửng lơ trên mặt hồ Tây. Chỉ dám chạy xe thật chậm, thật chậm, sợ gió lùa qua tay áo rộng sẽ lạnh cóng, và sợ chạm mạnh sẽ tan mất hơi sương bám đầy trên tóc và làm mờ hai mắt kính. Chỉ muốn ôm vào lòng Hà Nội đang co lại trong cơn mưa phùn kia :). Đôi khi bạn bè cứ đùa nhau, ẩm ương là do thời tiết. Thật ra thì Hà Nội đâu có lỗi cho những đổi thay khó chiều của con người chứ :)

Hôm nay đi nghe hội thảo. Cảm giác bình yên khi thoáng nhìn thấy bóng anh, dường như yên ổn cũng chỉ cần như thế thôi là đủ :) biết rằng mình đã nhớ anh rất nhiều :). 2 tuần ko gặp, anh trông gầy và mệt. Nhưng đôi mắt thì vẫn sáng và lấp lánh khi nói chuyện hay cười đùa. Ngồi lút dưới hàng ghế sau, nhìn anh cười cười nói nói gần sân khấu rồi yên lặng đi về khi gần hết chương trình. Rất muốn nói với anh cái này cái nọ, dặn anh giữ gìn sức khỏe, nhưng nghĩ sao lại thôi. Biết rằng sẽ có người làm việc đó. Hot boy để dành cho công chúng mà :).

Noel đến sớm khi chiều nay dắt cả lớp J2A vào phòng FO xem cây thông Noel. Và lăn lê trên sàn nhà suốt 1 buổi học để cùng lũ trẻ trang trí cây thông Noel bằng bìa cứng và giấy màu. Sáp màu mùi dâu tây. Keo dán dính vào tay lúc dán mấy chấm tròn xanh đỏ tím vàng trang trí. Tất cả những thanh âm, màu sắc, mùi hương ấy như không khí Giáng sinh bao bọc. Thấy mình bình yên và ấm áp trong cái rét ngọt của Hà Nội.

Nơi nào cũng thấy yêu thương.

 

Cuối tuần.

Sunday, 14. November, 19:21

Bài hát Married with children ru giấc ngủ trưa chủ nhật. Sau bữa trưa với Dương, mình quyết định về nhà, thấy hơi mệt vì những câu hỏi và cảm giác quan tâm quá đủ đầy của Dương. Dương lúc nào cũng thế, hoàn thành quá tốt vai trò của một ông anh trai.

Nhớ buổi chiều ngồi với Rei ở Alfresco. Cảm giác chuyện trò với cô bạn luôn dễ chịu. Chẳng hiểu tại sao. Ngay cả khi trong lòng mình còn những ngổn ngang giấu kín, thì cuộc nói chuyện cũng không hề khiến mình thấy xa cách. Rei có cách nói chuyện vừa thủ thỉ vừa buồn cười, mà mỗi câu nói cất lên từ miệng cô bạn như khẽ khàng bình thản nhưng lại chảy trôi rất tự nhiên vào mạch suy nghĩ của người khác. Không có quá nhiều người có thể hiểu được suy nghĩ của mình, vì thế cảm giác Rei luôn ở đó, cảm thông một cách giản dị và thấu hiểu luôn khiến mình cảm động.

Buổi chiều hôm đó gợi nhắc quá nhiều điều. Thi thoảng lơ đãng nhìn ra ngoài, mình bắt gặp khung cửa kính rộng lớn viền gỗ nâu đậm của Moca nằm đối diện. Những nói cười trộn rộn cạnh những bàn lớn mặt đá trắng xám hình tròn sau khung cửa kính khiến mình choáng váng trong giây lát. Mình nhớ buổi chiều cuối tháng 7 Hà Nội nắng thừa thãi và buông thả, anh ngồi đối diện trong Moca, mặc sơ mi trắng, cúc tay áo cài cẩn thận. Mình vẫn lưu giữ nụ cười và ánh mắt của anh ngày hôm ấy, ánh mắt luôn khiến mình thấy bình tâm. Mình đã xin anh một cái card visit, cẩn thận để vào riêng một ngăn trong ví, nghĩ, anh sẽ bên mình mọi chốn. Ngăn ví ấy giờ có thêm một đồng xu và một khung ảnh nhỏ – quà từ anh. Mỗi khi thấy mình lửng lơ và mỏi mệt, mình thường chạm tay rất lâu trên những vân hoa văn của đồng xu, hay soi khung ảnh nhỏ lên phía ánh đèn và nhìn những sắc màu lấp lánh, tưởng tượng mình đang chạm tay vào không khí nóng bỏng và cả cuộc sống rộn ràng lấp lánh của những thành phố nhiệt đới, những nơi anh đã từng đi qua. Lại thấy tâm trí đầy ắp những dự định và nhiệt huyết để thực hiện những dự định ấy. Thật buồn cười. Anh là một người luôn biết xen vào cuộc sống bằng những hơi thở không đều.

Mình nhận ra mình thích nhìn những người mình yêu thương từ phía sau. Hôm trước khi tụt lại đằng sau dòng người, nhìn Rei lách lách bên trên chỉ cách mình một vài mét, nhìn những mảng màu tươi tắn của áo sơ mi nó mặc, tóc lờn vờn trên vai, thấy yêu thương vô cùng. Có lẽ mình cũng chỉ thích anh theo cái cách đó thôi. Không có gì hơn cả. Đơn giản như một điều gì đó vô hình giữ mình bình tâm và dựa dẫm vào mối khi thấy bản thân đang đi sai hướng. Chưa bao giờ nói với anh điều này cả, nhưng có cảm giác anh luôn biết anh là một người quan trọng trong cuộc sống của mình, nhiều hơn rất nhiều những gì đáng lẽ ra phải thế.

Chỉ thế thôi, dựa vào những điều giản đơn đẹp đẽ đó để thấy mình mạnh mẽ hơn từng ngày trôi qua.

Xót.

Tuesday, 19. October, 02:25

Đứng bên ngoài sảnh của ILA, nơi khung cửa sổ khép hờ, sau lưng là bóng tối dày đặc và gió mùa thổi miên man. Lặng yên nhìn về phía cửa ra vào của trung tâm. Đằng sau tấm kính khổng lồ trong suốt ấy là ồn ào và ấm áp của tiếng điều hòa ro ro chạy, tiếng các chị FO nói chuyện với khách hàng, tiếng học sinh chơi đùa, chạy qua chạy lại, tiếng cười của Laura.

Carlo khoác ba lô, xỏ tay vào túi quần, nói hai chữ “goodbye” bằng cái giọng lạnh lùng đặc trưng, rồi quay lưng đi ra phía cửa. Mình mỉm cười chào thầy. Phòng trống. Dãy máy tính với ánh đèn stand by lặng lẽ. Cốc cafe trên bàn tỏa vào không gian mùi hương ngọt đắng dễ chịu. Ngồi loay hoay với hơn 30 quyển report book, nắn nót viết tên của từng học sinh lên bìa cuốn sổ. Cảm giác dịu dàng và yêu thương hơn bao giờ, trong đầu chỉ còn hiện ra hình ảnh nụ cười của từng đứa một, trong sáng và vô tư, chẳng cần biết đến sự thật rằng 15 phút trước mình còn phải rát cổ họng vì nhắc lũ trẻ trật tự.

Gió đêm thổi thốc vào hai tay áo rộng ngay khi vừa lao xe ra khỏi hầm, lạnh cóng. Thành phố biệt lập trong những thanh âm cũ kĩ và xa cách. Vòng lối Kim Mã về nhà. Vít nhẹ tay ga, chạy xe đều đều dưới những tán cây thẫm xanh rất rộng. Từng mạch máu dưới cổ tay căng ra, đau và mỏi.

Tối ngồi nhà lòng cứ như lửa đốt. Mình đoán mình biết vì sao. Yêu thương không trì hoãn. Có lẽ đấy là lý do cho cái tin nhắn ngắn gọn không do dự ấy. Giá mà đừng có reply thì mình đã đỡ lo =)). Mâu thuẫn mâu thuẫn. Dù sao cũng mong mọi chuyện sẽ ổn. Nhớ những điều không đầu không cuối…

Đôi khi cảm thấy bản thân cứ gồng mình lên vì những điều gì ấy. Muốn đi mà không bước được. Muốn đến gần chạm vào những lấp lánh rạng rỡ ngoài xa, nhưng lại sợ sẽ đánh mất đốm lửa ấm mình đang nắm giữ… Vậy là cứ chần chừ, do dự… Liệu thận trọng như thế là đúng hay sai?

Cuối tuần sau đã là GV rồi… Nhanh quá.

Hmm…

Thursday, 29 July 2010
10:59

I look at the folder named his name on my desktop screen.

It’s so torturing.

I miss him a lot.

I do.

And if only I could turn back time to this afternoon again. Watching him from his back. Listening to his ridiculous laughters. Standing beside him.

And if only I could feel my heart racing again just by looking at him from distance…